Sắc màu thực nghiệm

CUỘC GẶP GỠ CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG CUỘC GẶP GỠ CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG 09-09-2018 16:09:09 | THCS Thực Nghiệm       Một ngày đầu tháng 9 (ngày 8 tháng 9), trong tiết trời se se lạnh, cô trò chúng tôi – những thành viên trong Câu lạc bộ truyền thông Thực Nghiệm...

Trang sáng tác

Tâm sự từ Đội trưởng Đội Bóng rổ Tâm sự từ Đội trưởng Đội Bóng rổ 05-03-2018 01:03:28 | THCS Thực Nghiệm    Một ngày… hai ngày… rồi ba ngày... Mỗi ngày trôi qua đối với tôi đều là một ngày căng thẳng, khi mà trong tâm trí tôi vẫn chưa thể loại bỏ được một...

Tin tức - Sự kiện

Sinh hoạt chuyên môn

LỊCH CÔNG TÁC TUẦN 37  (8/5-13/5/2017) LỊCH CÔNG TÁC TUẦN 37 (8/5-13/5/2017) 12-05-2017 00:05:56 | THCS Thực Nghiệm LỊCH CÔNG TÁC TUẦN 37 (8/5-13/5/2017)   Thứ Nội dung công việc 2 - Tập trung chào cờ, nhận xét đầu tuần  - Hoàn thành học bạ lớp 9 ...

   Một ngày… hai ngày… rồi ba ngày... Mỗi ngày trôi qua đối với tôi đều là một ngày căng thẳng, khi mà trong tâm trí tôi vẫn chưa thể loại bỏ được một mùa giải bóng rổ với thành tích không mấy cao của đội tuyển nữ Thực Nghiệm. Để rồi sau đó lại ngẩn ngơ, thầm mong rằng đây chỉ là một giấc mơ.

 

   Không! Đây là sự thật đó! Và tôi thực sự phải chấp nhận nó! Đội tuyển nữ đã chỉ dừng chân rất sớm! Tại sao vậy? Thực sự rất khó nói. Vì vậy, tôi- đội trưởng đội tuyển bóng rổ nữ trường Thực Nghiệm- sẽ chỉ có thể tâm sự với các bạn về hành trình bóng rổ của chúng tôi qua những dòng viết tay được thôi.

   Trước khi thi đấu, chúng tôi chỉ là những học sinh nữ đến từ các lớp khác nhau trong trường tập hợp lại, điểm chung là biết chơi bóng rổ. Một trong số chúng tôi thậm chí còn chưa biết và chưa từng nói chuyện với nhau nên việc "làm quen với hoàn cảnh" là rất khó. Sau vài buổi tập, chúng tôi đã quen dần với nhau nhờ "sợi dây liên kết" bóng rổ. Tuy nhiên, trong tôi luôn cảm thấy mình không hợp với một số thành viên và tôi nghĩ rằng, các thành viên khác cũng vậy, chỉ có điều chúng tôi không nói ra. Trình độ chơi của cả đội, theo như tôi nhận thấy lúc đó, cũng chưa thể gọi là tốt so với các đội khác. Tôi thực sự không thể tưởng tượng tới một ngày đội mình sẽ tham gia giải quận nữa! Trước ngày thi đấu, tôi nằm mà không thể ngủ, và trong tôi là bao luồng cảm xúc trộn lẫn nhau...

   Nhưng, tập khác, đấu khác. Khi lên sân của trường Giảng Võ, vẫn là sân bóng rổ thôi mà sao lạ lẫm thế, hồi hộp, lo sợ thế. Tôi còn phải đứng sau lưng đồng đội vì quá hồi hộp và sợ hãi. Dường như khi tập, tôi luôn chỉ đạo mọi người nhưng khi lên sân, tôi chỉ còn là một con mèo giữa một bầy hổ thôi! Tới lúc này, tôi mới nhận thấy được ngọn lửa đoàn kết của cả đội tăng lên gấp bội khi ở trên sân nhà. Đã lên sân thì cả 10 trái tim cùng chung nhịp đập, tinh thần cả 10 như cùng đúc kết lại thành một làn sóng mạnh mẽ. Trong giải quận, chúng tôi đã có hai trận thua và một trận thắng. Với hai trận thua, tôi luôn có cảm giác tại mình nên cả đội mới thua. Sau mỗi trận thua, tôi đều khóc, không phải vì thất vọng vì đội mà vì tiếc khi chưa làm hết được sứa mình. Tôi khoác ba lô lên vai, ra về trong những giọt nước mắt lên dài, giữa tiếng cười như nhạo báng của các cổ động viên trường bạn và chìm đắm trong một tâm trạng suy sụp như rơi vào một hố đen và chua biết ngày thoát ra.

   Những ngày sau đó, những ngày nắng nhưng tâm trạng tôi mưa ướt đầm đìa hai bờ má, những ngày mọi người vui chơi trong niềm vui sau khi thi học kỳ còn tôi thì buồn bã khi nếm trải cảm giác của kẻ thua cuộc, đã tạo cho tôi một kỷ niệm, tuy chỉ lờ mờ nhưng có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên.

   Tưởng chừng như sự nghiệp bóng rổ của tôi sẽ kết thúc từ đây, HLV đã thông báo một tim vui: Thầy đã làm mọi thủ tục cho chúng tôi thi đấu vòng thành phố! Mọi người trong đội tuyển đón nhận tin này một cách vui mừng. Còn phần tôi, tôi chỉ đứng lặng im, nhìn mọi người và trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ:"Lần này chắc chắn mình sẽ làm hết sức mình!" Thực sự, tôi muốn cảm ơn HLV lắm lắm, thầy đã vì bọn em mà bận cả một buổi chiều, rồi tụi học trò này sẽ không phụ công thầy đâu!

   Thật vậy, chiến thắng vẻ vang nhất của chúng tôi ở vòng đầu tiên thành phố đã đến với tỉ số 17-9. Tôi vui, mọi người cũng vui. Lúc đó là lần đầu tiên trong sự nghiệp bóng rổ của tôi, những giọt nước mắt đã rơi vì hạnh phúc. Sau đó, chúng tôi dừng chân ở tứ kết nhưng tôi không buồn, thực sự là không buốn, vì chúng tôi đã làm hết sức mình và thu được nhiều kinh nghiệm và bài học quý giá.

   Kết bài tại đây, kết thúc mùa giải tại đây. Mọi người đừng nghĩ chiến thắng và thua cuộc là đơn giản. Những cảm xúc không thể kiềm chế, những bài học đau đớn nhưng bổ ích và lời khiển trách tuy đau lòng nhưng rất thực tế từ những người tin tưởng đội tuyển là điều không hề đơn giản. Khi viết những dòng cảm xúc này, điều tôi mong muốn nhất là sự thực và những cảm xúc mà đội bóng rổ đã trải qua sẽ thực sự chạm tới trái tim HLV và người đọc. Đội tuyển chúng tôi sẽ cố gắng hết sức trong mùa giải sau, sau những bài học và kinh nghiệm quý giá từ mùa giải này. Trong cương vị là một đội trưởng, tôi tự nhận thấy là mình cũng như một số thành viên khác trong đội chưa  làm hết sức mình, và mình muốn gửi lời xin lỗi và cảm ơn chân thành nhất tới HLV, các đồng đội cũng như những ai đã tin tưởng vào đội tuyển: "Em xin lỗi mọi người nhiều lắm, và cũng cảm ơn mọi người rất nhiều. Vì tuy là đội trưởng, các đồng đội của tôi ạ, tôi vẫn chỉ luôn là người nhận lại từ các cậu thôi, tôi chưa bao giờ cho đi thứ gì cả. Tôi thật ích kỷ phải không? Nhưng hãy tin tôi, tôi sẽ làm hết sức mình để sau này, tất cả chúng ta, sẽ cùng nắm tay nhau đi trên con đường mới và những giọt nước mắt sẽ chỉ rơi vào những điều hạnh phúc..."

                                                                                                                                                                                         Ngân Giang - Lớp 8D

 

Hình ảnh hoạt động

Partner - Ad

RES

 

VTT

Facebook

 
Thân thiện
Trung thực
Tự tin
Trách nhiệm
Sáng tạo